GIA ĐÌNH TẬN HIẾN ĐỒNG CÔNG
MIỀN XÓM MỚI

Tình thơ

Kính thăm Mẹ yêu dấu!

Mẹ ơi, GÐÐC của mình sắp sửa được 25 năm nghĩa là mừng ngân khánh đấy mẹ nhỉ?

Nhân dịp này, chúng con muốn kể lại với Mẹ từ ngày Mẹ cho chúng con ra riêng tới nay. Chúng con nhớ lại ngày ấy 14.10.1984, cả hạt Xóm Mới gồm 15 xứ đạo mà chỉ có 5 người. Qua mấy lần Mẹ sinh chúng con ra, rồi Mẹ bảo chúng con tìm đến nhau, chúng con vẫn nhớ lời Mẹ dặn: “Các con Mẹ phải biết nhau, yêu thương nhau thực sự, giúp đỡ nhau, sống với nhau như anh chị em con cùng một mẹ, tin yêu Mẹ trong tinh thần tín thác, để yêu mến và noi gương Mẹ, để nên thánh, để Chúa được vinh danh, góp phần cứu các linh hồn…”

Thế là chúng con cố gắng tìm ra nhau, rồi cứ mỗi tháng chúng con gặp nhau hai lần vào ngày mùng 1 và 15 giữa tháng. Sau một năm chúng con quây quần bên nhau, Mẹ lại sinh ra cho chúng con thêm 10 anh chị em nữa. Thế rồi sau thời gian ấy, Mẹ bận lắm, Mẹ dặn chúng con cố gắng dìu dắt nhau và sống kín ẩn, khiêm tốn… Lúc này không có Mẹ dẫn dắt từng bước, chúng con cũng có lúc thăng, lúc trầm, gia đình con Mẹ chậm, nhưng vẫn phát triển.

Vì Mẹ bận nên mấy anh chị Ban Phục Vụ thay Mẹ lo cho chúng con. Mà khả năng các anh chị ấy cũng dở như chúng con vậy! Thật tội nghiệp các anh chị ấy học ngày, học đêm: Tại sao phải tận hiến? Tận hiến là gì? Tận hiến để làm gì? Mục đích chính yếu của GÐÐC là gì? v.v… để truyền đạt những gì Mẹ dậy chúng con. Nhưng con đã nói với Mẹ đấy, các anh chị nói “chẳng hay” tí nào Mẹ ạ, mà còn dở là đàng khác, kém xa các thày giảng huấn của Mẹ một trời một vực, thế mà chúng con cứ mong được tận hiến cho Mẹ thôi. Mỗi lần như thế là có khoảng 5 - 7 người. Các anh chị cũng bắt chúng con phải học 7 ngày liền mới chịu dẫn chúng con lên cha xứ, xin cha giải tội chung để chuẩn bị tâm hồn dâng mình cho Ðức Mẹ. Mỗi người vào toà xưng chung các tội của mình từ thuở bé tới giờ, xem có gì quên sót, nghi hoặc gì thì xưng hết cho thật trong sạch rồi mới được dự lễ tận hiến.

Sau thánh lễ có chừng mười người cả cũ lẫn mới âm thầm làm nghi thức dâng mình cho Mẹ, như vậy có đúng tinh thần kín ẩn như lời Mẹ dặn không Mẹ?

Rồi thời gian qua đi, chúng con đã dần dần lớn lên khoảng 80 thành viên. Tới năm 1992, một tin vui bất ngờ đã đến với chúng con: Mẹ đã gởi các thày giảng huấn về tận địa phương chúng con để dạy dỗ thêm cho chúng con tinh thần sống tận hiến của Mẹ. Sau đó được về Nhà Mẹ để làm nghi thức tận hiến và hợp thức hoá để chúng con chính thức là những thành viên trong GÐÐC. Mẹ ơi! Mẹ biết không? Lần đầu tiên chúng con được về Nhà Mẹ, niềm cảm xúc của chúng con dâng cao đến nghẹn ngào, bù lại những ngày tháng đầu, chúng con lần lượt âm thầm, lủi thủi dâng mình cho Mẹ.

Mẹ ơi! Chúng con thật diễm phúc được làm con Mẹ, được làm thành viên trong gia đình yêu thương của Mẹ. Chúng con biết Mẹ muốn chúng con trở nên những người con riêng, nên tông đồ của Mẹ, cùng với Mẹ sống thánh trong gia đình, sống thánh giữa đời, cùng với Mẹ cứu các linh hồn,… nhưng chúng con chưa thực hiện điều Mẹ mong muốn! Ðược làm những người con ưu tuyển của Mẹ, chúng con hứa sẽ cố gắng thật nhiều hơn nữa, và nhờ ơn Chúa giúp, chúng con sẽ không để Mẹ thất vọng vì chúng con đâu!

Mẹ ạ, việc sinh hoạt của miền chúng con âm thầm lặng lẽ như Mẹ đã rõ, xin Mẹ đồng hành từng bước với chúng con, từng việc chúng con làm.

Xin Mẹ chúc lành và ban cho chúng con biết yêu mến Chúa như Mẹ, nhiệt thành, hăng say chu toàn đời sống tận hiến vì yêu thương hết mọi người.

Chúng con kính chào Mẹ.

Ðoàn con Miền Xóm Mới.